Editor: Waveliterature Vietnam
Cô ta cẩn tháºn nói, Äá»ng thá»i ná» lá»±c quan sát sắc mặt cá»§a ngưá»i Äà n ông.
Chá» tiếc rằng, cho dù Äang là ỠXuân Giang Thu Dạ, muá»n phục vụ tá»t cÅ©ng chá» có cách nghe lá»i Äoán ý, trải qua thá»i gian dà i má»i có thá» thuần thục.
Nhưng mà Ỡtrưá»c ngưá»i Äà n ông nà y, từ Äầu Äến cuá»i Äá»u không thá» nà o Äoán Äá»nh ÄÆ°á»£c.
Trong lòng bá»ng cảm thấy có chút bất an, có lẽ là bá»i vì ánh mắt ngưá»i Äà n ông nà y quá sắc bén... Tá»±a há» má»i suy nghÄ© cá»§a bản thân, hắn ta Äá»u có thá» Äá»c ÄÆ°á»£c!
Cuá»i cùng, không thá» nhá»n ÄÆ°á»£c nữa, cô ta e thẹn nói thêm: "Bạc tiên sinh, anh Äã chá»n lá»±a tôi, chÃnh là tôi thuá»c vá» anh, bao gá»m... Äây là lần Äầu tiên cá»§a tôi."
Vẻ mặt Bạc Dạ Bạch hết sức lãnh Äạm, nét mặt hết sức lạnh lùng, ngay thá»i Äiá»m nà y tháºt sá»± rất muá»n má» miá»ng.
Chá» là ỠphÃa sau, Trì Vi tất cả Äá»u có thá» nghe ÄÆ°á»£c,
Cô ta cÄn bản cÅ©ng chá» là cá» tá» ra yếu Äuá»i, cỠý vấy bẩn ngưá»i khác, vẫn là vì chưa há» tiếp xúc.
Bá»i váºy, Bạc Dạ Bạch nhà n nhạt buông xuá»ng hai chữ: "Lại Äây."
Dứt lá»i, ngưá»i Äà n ông Äi trưá»c, cách xa chiếc xe, lúc nà y má»i miá» ng cưỡng dừng lại.
Cô gái kia Äi tá»i, trong lòng hết sức vui vẻ, theo sau từng bưá»c từng bưá»c, cảm giác lần nà y nhất Äá»nh bản thân có thá» có hi vá»ng.
Biết rằng Äà n ông hầu hết Äá»u thÃch phụ nữ xinh Äẹp, thế nhưng cà ng thÃch ngưá»i phụ nữ sạch sẽ hÆ¡n... Vì lẽ Äó, muá»n và o ÄÆ°á»£c Xuân Giang Thu Dạ thì trinh trắng chÃnh là má»t trong những yêu cầu hà ng Äầu.
Trên Äá»i nà y vá»n dÄ© Äà n ông xem trá»ng trinh tiết phụ nữ, nói ra thì có vẻ hà khắc, nhưng Äó vá»n dÄ© Äã trá» thà nh quy luáºt.
Äúng là , dung mạo cá»§a cô ta không sánh ná»i vá»i Trì Vi, thế nhưng vá» Äiá»m nà y, cÅ©ng có thá» nói là tá»± tin!
"Bạc tiên sinh..."
"Lần Äầu tiên cá»§a cô, là tôi toà n quyá»n quyết Äá»nh?"
Cô ta vừa Äá»nh má» miá»ng Äã bá» Bạch Dạ Bạch ngắt lá»i.
Nghe thấy mấy lá»i nà y, cô ta hết sức vui mừng, ngượng ngùng cúi Äầu: "Bạc tiên sinh muá»n, bất cứ lúc nà o cÅ©ng có thá». Muá»n là m gì, anh Äá»u có thá» tùy ý..."
"Váºy thì, cô quay lại Xuân Giang Thu Dạ trao Äi lần Äầu Äi"
Má»t giây tiếp theo, ngưá»i Äà n ông lạnh nhạt nói, quyết Äá»nh váºn má»nh cá»§a cô ta.
Ngay láºp tức, cô ta có chút không hiá»u ÄÆ°á»£c, nghi hoặc nhìn hắn: "Bạc tiên sinh..."
"Ngoại trừ khách hà ng là ông chá»§, bất kỳ ai khác Äá»u tùy ý cô chá»n."
Nói ra mấy lá»i nà y, ngưá»i Äà n ông tháºt sá»± rất lạnh lùng, chẳng khác nà o má»t cây chi lan.
Nhưng mà hắn cÅ©ng không biết rằng, quyết Äá»nh nà y cá»§a hắn có mấy phần tà n nhẫn, má»t chút nương tay cÅ©ng không có!
Ngoại trừ khách hà ng là ông chá»§ thì Xuân Giang Thu Dạ cÅ©ng chá» còn sót lại má»t và i ngưá»i phục vụ... Äem lần Äầu tiên cá»§a bản thân trao cho kẻ thấp hèn như thế, thì chẳng còn gì là tiá»n Äá» nữa.
"Ngay sau Äó, cô ngay láºp tức có thá» phá bá» hợp Äá»ng, rá»i khá»i Xuan Giang Thu Dạ."
Nghe lá»i nà y, cô ta dưá»ng như vỡ má»ng, ngay láºp tức bá» tạt má»t gáo nưá»c lạnh.
Những tưá»ng rằng, Bạc Dạ Bạch trong sạch trang nhã như sen, ÄÆ°Æ¡ng nhiên tÃnh khà cÅ©ng sẽ hết sức thanh cao... Cuá»i cùng, xem ra bản thân Äã nhìn sai, tháºt sá»± giá»ng vá»i ác ma hÆ¡n là thần tiên.
Chá» má»t giây, sắc mặt cá»§a cô ta hoà n toà n trắng bạch, vá»i và ng nói lá»i biá»n minh: "Bạc tiên sinh, là tôi Äã nghÄ© lung tung, không nên tham là m như váºy! Tôi nhất Äá»nh sẽ nghe lá»i anh, trá» vá» Xuân Giang Thu Dạ, chá» khách hà ng..."
Có thá» cầm lấy má»t khoản tiá»n, thế nhưng Äá» tiến và o Xuân Giang Thu Dạ tháºt sá»± không há» dá» dà ng, chá» có ngưá»i á» phÃa trên má»i có toà n quyá»n quyết Äá»nh.
"Muá»n rá»i."
Bạc Dạ Bạch má»t chút thương hại cÅ©ng không có, Äáp lại hai chữ.
Trong nháy mắt, cô ta hết sức hoảng loạn, lảo Äảo rá»i ngá»i thụp xuá»ng Äất, tay nắm lấy á»ng quần ngưá»i Äà n ông, không ngừng nức ná» khóc lóc: "Bạc tiên sinh, tôi biết sai rá»i, tháºt sá»± sai rá»i! Tôi không nên tiếp tục á» Äây quấy nhiá» u anh..."
"Cô sai, tất nhiên không phải vì chuyá»n nà y."
Thần sắc Bạc Dạ Bạch hết sức bình tÄ©nh, bưá»c chân cÅ©ng không há» dừng lại, má»t lần nữa trá» vá» vá» trà chiếc xe.
Ngay lúc cô ta há»n bay phách lạc, nghe ÄÆ°á»£c ngưá»i Äà n ông buông xuá»ng má»t câu cuá»i cùng: "Äại tiá»u thư cá»§a tôi, cô cÅ©ng dám chá»i bá»i hay sao?"